Hãy TÌM trước khi gửi câu hỏi - Bạn sẽ có câu trả lời nhanh hơn!

Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    ảnh vui cười's Avatar
    ảnh vui cười Đang Ngoại tuyến Quần dài
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Bài viết
    800

    Mặc định Tâm sự của thầy giáo trẻ nhân ngày 20/11

    Thầy Cải, giáo viên Văn trường THPT Quang Trung, Củ Chi, TP HCM tâm sự khi nghe được câu chuyện bàn tán về việc chuẩn bị quà cho ngày 20/11 từ một số phụ huynh. Việc này làm mất đi ý nghĩa Ngày nhà giáo.

    Vô tình tôi ra chợ, nghe một vị phụ huynh nói, lại sắp đến ngày 20/11 rồi, con học thêm tới 4 cô, mỗi cô tặng một mảnh vải, chưa kể giáo viên chủ nhiệm, thật tốn kém. Tôi nghe mà buồn lòng quá.

    Tôi yêu và đến với nghề giáo xuất phát từ hình ảnh cao đẹp của một cô giáo - cô Trần Thị Hằng. Người đã truyền cho tôi nghị lực và niềm đam mê để đi tiếp con đường học hành và trở một người thầy thực thụ. Năm ấy tôi còn học lớp 4 trường tiểu học Trung Lập Hạ huyện Củ Chi. Nhà tôi nghèo lắm, không có gì để đi học ngoài cái cặp và viên phấn nên phải nghỉ học. Tôi ở nhà nhưng trong lòng rất buồn vì không được đi học nữa. Tôi còn nhớ như in hôm đó, ngày mùng 4/9/1989, cô Hằng không thấy tôi đến lớp nên hỏi các bạn và biết hoàn cảnh gia đình. Cô đã nói với các bạn về bảo tôi cứ đi học. Tôi nghe mà thấy vui sướng.

    Sáng thứ hai đầu tuần (ngày 6/9/1989), tôi đến lớp với một cái quần sà lỏn và cái cặp không. Cô Hằng dắt tôi sang cửa hàng dụng cụ mua nợ cho tôi mấy cuốn tập. Ngày đó đời sống giáo viên cũng nghèo lắm, cô vừa dạy vừa đi làm thêm. Tôi nhớ như in, khi đó có 2 loại vở, một loại màu trắng và loại màu đen. Loại màu đen thì mỏng và viết bị thấm, khi cô hỏi em lấy loại tập nào thì tôi nói lấy tập màu đen em viết cẩn thận chắc không sao đâu. Cô cũng mượn sách giáo khoa cho tôi học và đóng học phí cho tôi luôn. Lúc đó trong lòng tôi thấy hình ảnh cô giáo thật đẹp, cao quý và tôi quyết tâm học để theo đuổi ước mơ trở thành một thầy giáo. Lên những lớp lớn hơn, tôi tiếp tục nhận được sự giúp đỡ của nhiều thầy cô giáo khác, điều thôi thúc tôi phải học nhiều hơn. Rồi kết quả thi đại học tôi đậu một lúc 3 đại học và một trường cao đẳng và tôi quyết định học ĐH Sư phạm.

    Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi có rất nhiều cơ hội được mời ở lại thành phố làm việc trong các lĩnh vực, đơn vị khác. Nhưng tôi quyết định về Củ Chi, xin dạy tại ngôi trường mà 3 năm cấp III tôi gắn bó. Khi đó ước mơ trở thành thầy giáo của tôi mới được toại nguyện. Nhìn lại chặng đường dài tôi thấy mình như “con chim nhặt thóc, con kiến tha mồi”.

    Vì cũng từng là một học sinh nghèo nên khi về trường, cùng với các giáo viên trong trường tôi đưa ra sáng kiến thành lập hội khuyến học để giúp đỡ các em có hoàn cảnh khó khăn được tiếp tục đi học. Trường của chúng tôi vẫn còn nhiều học sinh nghèo lắm, nếu không được giúp đỡ các em sẽ phải bỏ học. Từ ngày thành lập hội khuyến học đến bây giờ chúng tôi đã trao được 1.400 suất học bổng cho các em học sinh nghèo của trường trong 8 năm liền. Không ít em có hoàn cảnh khó khăn được giúp đỡ đó giờ đã tốt nghiệp đại học. Nhiều em thành đạt lại quay về trường lập quỹ khuyến tài, CLB hỗ trợ cho đàn em lớp sau. Điều đó khiến chúng tôi cảm thấy hạnh phúc.

    Thời gian làm giáo viên của tôi là chuỗi ngày tràn ngập những kỷ niệm đẹp. Cách đây 2 năm, khi tôi bị bệnh phải nghỉ dạy và nằm viện hơn chục ngày. Có 2 học sinh cũng là hai anh em của một gia đình rất nghèo mà trước đây được tôi giúp đỡ để tiếp tục đi học. Hôm đó các em biết tôi ốm đã đến thăm. Bố của các em là một thương binh nặng, cụt hai tay hai chân không thể đi được, nhưng nhất định bắt con trở đến thăm tôi khiến tôi rất xúc động. Trước khi về chú ấy có nói một câu làm tôi cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với học sinh của mình. Chú nói: “Thầy Cải mau khỏi bệnh để về đi dạy, hàng trăm em học sinh nghèo đang chờ thầy”. Điều này đã tiếp thêm cho tôi nghị lực và tôi nghĩ mình càng phải có trách nhiệm giúp đỡ cho những em có hoàn cảnh khó khăn hơn nữa.

    Nhiều em nhà nghèo phải nghỉ học, nhưng ngược lại, cũng có em học kém. Có những em thì khó khăn không có điều kiện để đi học, nhưng cũng có em học kém nên nả không muốn đi học. Tôi biết một học sinh nhất quyết không chịu đi học mặc dù gia đình và thầy cô đã nhiều lần khuyên bảo. Một hôm trên đường đi dạy về vào buổi trưa, tôi đi thẳng tới nhà học sinh này và ngồi nói chuyện với em cho đến đầu chiều. Sáng hôm sau thấy em bắt đầu đi học lại, vậy là tôi nghĩ mình đã thành công. Em này sau không theo đuổi được con đường đại học, nhưng cũng đi học trung cấp và kiếm được việc làm.

    Sau hơn 8 năm làm nghề giáo, tôi luôn cảm thấy sự lựa chọn của mình là đúng đắn, và luôn thấy hạnh phúc với nghề. Không ít lần tôi được điều chuyển đi làm ở những nơi khác và đã phải tha thiết năn nỉ, thuyết phục để được ở lại trường dạy.

    Mỗi dịp đến ngày Nhà giáo Việt Nam tôi đều cảm nhận được sự thiêng liêng của truyền thống tôn sư trọng đạo từ học trò. Sự trưởng thành và sống tốt của các em mới là sự trả ơn xứng đáng nhất với thầy cô. Tôi luôn nhắc nhở học trò của mình là tổ chức ngày 20/11 cho thầy cô sao cho đơn giản, ấm cúng mà tiết kiệm. Tôi cũng không nhận món quà nào mang giá trị vật chất lớn của các em và phụ huynh.

    Thông thường tôi phát động các em có những hoạt động như làm thiệp với thông điệp “Gửi lời yêu thương” để tặng tới thầy cô. Mỗi lớp các em có tới hơn chục thầy cô. Nếu tính trung bình mỗi món quà trị giá 50.000 thì tất cả các giáo viên cũng phải mất vài trăm nghìn. Số tiền đó có thể mua gạo, mua sách, vở cho nhiều bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn khác. Trường tôi thuộc địa bàn ngoại thành, nhiều gia đình các em chỉ làm nông nên hoàn cảnh gia đình còn khó khăn.

    Trong một lần, có 2 học sinh tôi không dạy, nhưng vận động cho các em được nhận học bổng vì hoàn cảnh gia đình. Sau này một em là sinh viên của ĐH Bách khoa, một em học ĐH Sư phạm kỹ thuật. Ngày 20/11 các em đến trường tìm tôi nhưng không gặp cuối cùng gửi tôi hai gói quà. Một em tặng tôi mảnh vải quần, một em tặng mảnh vải áo trắng kèm theo 50.000 đồng. Có lẽ các em nghĩ tiền này giúp thầy may đồ. Về nhà thấy món quà mà tôi bối rối quá không biết làm thế nào, tôi cũng không biết các em. Tôi đã phải lặn lội tìm đến nhà gặp mẹ các em và nói đây là món quà các em tặng tôi nhân ngày Nhà giáo. Tôi xin nhận tấm lòng của các em và tặng lại để các em may quần đi học mà không phải với ý nghĩa là trả lại.

    Cũng từ đó các em đều đặn đến thăm tôi vào mỗi dịp 20/11. Cứ đến ngày này từ sáng đến tối, nhà tôi không lúc nào không có học trò đến thăm. Biết tính thầy nên mỗi lần các em đến thăm đều không mang theo quà cáp gì có giá trị. Tình cảm thầy trò đạm bạc mà thanh cao.

    Rất nhiều món quà các em tặng tôi mà không bao giờ tôi quên. Cách đây vài năm, vào dịp 20/11. Tôi đến lớp dạy, sau khi buổi học kết thúc, các em nói xin thầy ở lại để nhận quà chúc mừng. Các em bưng ra một chiếc hộp rất to, gói bằng giấy cẩn thận. Tôi nói với các em thầy đã nói trước là không nhận quà cáp gì, các em bảo quà của bọn em không mang giá trị vật chất đúng như lời thầy nói. Khi mở món quà tôi mới biết, chiếc hộp này to bởi vì được gói bằng 44 lớp giấy khác nhau, tượng trưng cho 44 em học sinh. Bên trong đó là một cuốn sổ rất nhỏ, ghi tên, địa chỉ, số điện thoại và kèm theo những lời chúc. Có em viết hai ba câu, có em viết 2 trang, nhưng đều là tình cảm rất chân thành. Đến bây giờ tôi vẫn giữ cuốn sổ đó như một kỷ niệm đẹp trong đời giáo. Rồi có những món quà như chiếc khăn tay các em tặng tôi, trong đó thêu tên của các em, tôi vẫn còn giữ mãi.

    Những món quà về vật chất rồi cũng sẽ nhanh chóng bị lãng quên, những bó hoa rồi cũng sẽ tàn đi. Nếu không có món quà của học sinh thì cuộc sống của thầy cô cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng thật là buồn nếu như ngày vui của thầy cô lại trở thành gánh nặng đối với các em và gia đình. Phụ huynh cứ phải băn khoăn mua quà gì tặng thầy cô. Một hôm tôi ra chợ đến một hàng vải, vô tình nghe được câu chuyện của một phụ huynh với người bán hàng. Vị phụ huynh nói: "Lại sắp đến ngày 20/11 rồi, con tôi học thêm tới 4 cô, mỗi cô tặng một mảnh vải, rồi còn giáo viên chủ nhiệm nữa chứ thật tốn kém", tôi nghe mà thấy buồn lòng quá.

    Hải Duyên ghi


  2. #2
    yoga's Avatar
    yoga Đang Ngoại tuyến Quần dài
    Ngày tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    417

    Mặc định

    Thật ý nghĩa và cảm động! Chúc mừng các thầy cô ngày 20/11
    Yoga và Thiền

  3. #3
    hiepsyga's Avatar
    hiepsyga Đang Ngoại tuyến Quần đùi
    Ngày tham gia
    Nov 2012
    Bài viết
    4

    Mặc định

    Nếu ai cũng có 1 tấm lòng như thầy cải thì hình ảnh người thầy, người cô sẽ đẹp biết bao. Tiếc rằnh vẫn còn đó những tiêu cực, những hình ảnh xấu làm hoen ố hình tượng nhà giáo Việt Nam!
    Hy vọng rồi đây nền giáo dục VN mình sẽ tốt lên, chứ không mãi thành tích như bây giờ.

Visitors found this page by searching for:

camnghive20-11

tâm sự của thầy cô

tam su cua giao vien tre nhan ngay 20-11

camnghive20/11

tâm sự của thầy giáo

cam nghi ve ngay 20-11

tam su co giao ngay 20-11

camnghive ngay20/11

tâm sự của nhà giáo nhân ngày 20/11

tâm sự của nhà giáo

lời tâm sự cô giáo trẻ ngày 20-11

co giao tre tam su ngay 20/11tam su cua giao tretâm sự giáo viên trẻ ngày 20-11tam tu cua nguoi thay tre trong ngay 20/11cam nhan ve ngay 20 11bai viet cua co giao tre nhan ngay 20-11lời tâm sự của thầy giáo trẻCảm nghĩ của người thầy giáo về ngày 20-11thptquangtrung cuchi trangchutâm su của thầy côtâm sự thầy chủ nhiệmtam su của co giao voi học sinh nhan ngay 20-11Ngày 20-11tam su cua giao vien nhan ngay 20/11

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •